Về mục bài viết từ nguồn khác

23 04 2008

Những bài viết trong mục này được lấy từ nhiều nguồn khác nhau. Hải ghi đầy đủ thông tin về tác giả và nơi lấy nguồn.

Thấy hay nên chia sẻ cùng mọi người thôi.





Viết linh tinh về Phú Quang

23 04 2008

Có lẽ chưa nhạc sỹ nào viết nhiều về Hà Nội ,và viết thật hay về Hà Nội như Phú Quang…ông yêu Hà Nội bằng một tình yêu giản dị và tha thiết ..

Hà Nội ơi mỗi khi lòng xác xơ ,tôi lại tìm về …
Vỗi vã trở về lại vội vã ra đi chẳng thể nào qua hết từng góc phố …
( Hà Nội Ngày trở về – Quang Lý )
hay Tôi Muốn mang hồ guơm đi …( Quang Lý) …Phú Quang xa hà nội nhưng khi vào Sài GÒn ông vẫn mang theo bên mình hình ảnh của một Hà Nội Lung linh 
” Hà Nội ơi ta còn em mùi hoa sữa..ta còn em huơng hoàng lan ..Con đuờng vắng rì rào cơn mưa nhỏ.ai đó chờ ai…”
( em ơi Hà Nội Phố- Thanh Lam )
Ông vào Sài gòn sinh sống cũng lâu nhưng …lúc nào trong ông cũng mong muốn trở về Hà Nội 
“ rồi cũng về lại phố xưa…” 
( Phố Xưa – Hồng Nhung )
Hai mảng sáng tác lớn của Phú Quang là Hà Nội Và Tình Yêu 
nhưng nguời ta hay lẫn lộn mấy cái đó…Khi Phú Quang nhắc đến ta nhớ em thì nên hiểu là ông đang nói đến Hà Nội ..
“ Buổi sáng ly cafe..ta nhớ em “ 
( Catinat cắt sáng – Phú Quang )
bài hát này là cảm giác cùa Phú Quang khi ông ngồi ngay trên cafe catinat trên Nuyễn Huệ và nhớ Ly cafe ở một góc phố noi xa lắm 
Nguời ta bây giờ xếpo nhạc Phú Quang vào loại nhạc để nghe một mình trong im lặng..cái này cũng ko có gì sai..muốn hiểu đuợc nhạc Phú Quang phải có một quá trình dài..thật dài để suy nghẫm về tình yêu và cuộc đời mình

Em ru gì..lời ru cho đá núi…em ru gì lời ru bao tiếc nuối…lồi ru cho ngày mai ..lời ru cho anh

Để rồi …Đá núi tật nguyền vết sẹo thời gian ..tiếc nuối một thời…uớc vọng tàn phi
Thời gian không bao giờ quay lại ..anh một thời đam mê..một thời xa xăm

( Đâu Phải Bởi Mùa Thu – Mỹ Linh )
Phú Quang ko ôm một tình yêu mạnh mẽ và bao la như Trịnh Công Sơn..ông bình thuờng và giản dị..nhẹ nhàng mà đau đớn..những lời hát êm đềm ..nhưng ẩn chứa những tình cảm …

Thế rồi mưa..thế rồi đêm..
chỉ mình em lội dòng uớc muốn ..chỉ mình anh nguợc dòng mưa….Nhưng Mưa không quay trở về…
( Thế rồi – Mỹ Linh )

Những lúc buồn ..tôi lại nghe Mỹ Linh hát nhạc Phú Quang..không hiêu sao lại hay thế..lại thấm đến thế….
Có phải vì anh mà mùa xuân buồn..có phải vì em mà anh rơi giọt nuớc mắt đầu Tiên 
giờ anh xa lắm rồi..giờ tình yêu xa lắm rồi….. 
( Giọt nuớc mắt đầu tiên- Mỹ Linh )

Ca Khúc mà hôm cafe mọi nguời thích nhất ….do Thanh Lam hát …
tháng 6 ko mưa ,giá trời đừng mưa và anh không nhớ
Trời Không Mưa và anh không nhớ
anh phải làm gì băy giờ
Em như giọt mưa ..rớt vào phố xưa…
Kỷ niệm xưa ..như rêu ….níu anh nghả
(Điệp khúc mưa..- Phú Quang )

ah..Phú Quang có viết một bài rock ballad duy nhất ..bài Rock Buồn nhưng nhạc lại vui…sôi động
Có Bao giờ anh tới hát cho em,xoá cho em cay đáng ,đốt cháy trái tim băng giá của em…
Dẫu mai này chỉ còn là thuơng nhớ..
( rock buồn—Thang Long Bass)





Nỗi lòng của tin tuyệt vọng

23 04 2008

Nỗi lòng của tin Tuyệt Vọng
Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn
của con người. 
Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọn g và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như
một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường
Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.
Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Tôi đã mơ
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu

Trịnh Công Sơn





Về

23 04 2008

Về 
về đi bờ cỏ xanh
trả lại thời thơ ấu
về đi mắt biếc 
thởu ngày nào bên nhau

mắt trong xanh
vờn trong mây gió 
chiều hạ về 
theo kịp buớc chân ai

rồi thu đi 
Quên trả lại mối tình
buớc chân lá 
về đi hỡi giấc mơ xưa

ngày nắng
em trở lại 
nhưng về đi 
kỷ niệm





Truyền thuyết Hỏa Phụng Hoàng – Chương I – Hồi I

23 04 2008

Chương 1 

Bắc Châu, Tử vi kiếm. 
Nam san, Xung thiên pháo.
 

Trung Nguyên Năm ……. 

Hoàng đế Trung thổ ngự trên ngai vàng lúc này là vua Trần Minh hiệu Thái Khang. Ông ta là người có tài trị quân , dụng nhân nên thiên hạ yên bình, quốc thái dân an . Như tất cả các vị vua khác của Trung Hoa, sau khi đã trị quốc yên ổn, Ông ta nghĩ đến chuyện thâu tóm các nước khác. Các nước láng giềng lân cận lần lượt bị thuần phục. Ông vươn bàn tay của mình ra xa hơn. Và cứ thế, mở rộng mãi. 

Sự đời, đem quân đánh nhà người thì nhà mình sẽ loạn. Quân pháp trị nước ngày càng lỏng lẻo. Băng đảng giang hồ nổi lên khắp nơi. Quần hùng ai cũng dòm ngó ngai vị võ lâm minh chủ, thống lĩnh Trung Nguyên . Quan lại tuy vẫn còn nhiều trung thần nhưng đa số là gian thần, chỉ lo vơ vét cá nhân. 

Mấy năm tiếp đó, giang hồ nổi lên nhiều thế lực mạnh mẽ gây nên tranh 3, xẻ 7 , đấu đá trong võ lâm. Ngòai 2 đại môn phái bấy giờ là Thiếu Lâm và Võ Đang, còn có Tứ cường môn gồm : Phật thủ Quyền , Hồng Nhất Thương, Quang ảnh kiếm, Trảo long công. Bốn thế lực này cùng 2 đại phái tranh giành ảnh hưởng lẫn nhau, máu người vô tội thiệt mạng trong các trận chiến không ít . Rốt cuộc mở đại hội võ lâm ở núi Thiên Vũ Sơn của phái Phật thủ Quyền. Luận võ mấy ngày đêm liền, kết cuộc thực không ai ngờ đến. Ngoài Thiếu lâm và Võ Đang không cử người đến tham dự, tất cả các môn phái còn lại đều bại dưới tay một người thanh niên trẻ tuổi, vô danh tánh. Từ trận đấu đầu tiên cho đến trận đấu cuối cùng , chàng trai này giành chiến thắng mà không đả thương một ai. Kiếm pháp tinh diệu của chàng, lúc hư lúc thật, lúc ẩn lúc hiện, hư chiêu giăng tầng tầng lớp lớp, uy lực vô cùng dũng mãnh. Ngay cả Quang ảnh kiếm Ngô Thanh Nhân kiếm pháp khoái tuyệt võ lâm bấy giờ cũng không tiếp được 3 chiêu, đến chiêu thứ 2 đã rớt kiếm. Sau khi thắng cuộc, chàng trai bỏ đi không nói gì thêm. Tuy nhiên sau trận đấu, danh tiếng của chàng đã chấn động võ lâm. Mà người trong giang hồ tai mắt không thiếu. Cuối cùng đã tìm ra được gốc gác của chàng trai này. 

Chàng trai trẻ tên là Triệu Cơ, hiệu là Tử vi kiếm. Từ lúc lên 3 đã một lòng học kiếm. Khó nỗi, gia cảnh nghèo , mẹ bị ốm đau luôn cần người bên cạnh chăm sóc. Chàng không thể nào kiếm nổi một kiếm sư ra hồn để truyền thụ võ công. Mỗi ngày chàng đều vào rừng hái thuốc, nhặt cành cây thay kiếm mà tập luyện , cảm thụ gió và khí trời để phát ra kiếm chiêu. Duyên hạnh ngộ sau khi mẹ mất , được gặp chưởng môn nhân Phái Võ Đang Bạch Hạc Chân nhân truyền cho Thái Cực Kiếm kết hợp với ngộ tính của mình, tạo ra bộ Tử vi kiếm. Trận chiến trên Thiên Vũ Sơn, do nể lời cậy của Bạch hạc chân nhân mà đứng ra ngăn cản quần hùng đổ máu vô nghĩa. Do từ nhỏ chưa giao đấu với người ngoài, chàng không ngờ kiếm đạo của chính mình lại quá cao siêu, giành cả ngai vị vô địch, đương lúc bất ngờ chưa biết cách ứng xử nên bỏ đi. Còn ngoại hiệu là Tử vi kiếm là do từ lúc tập kiếm đã quyết định không dùng kiếm giết người. Người đời ra giang hồ không giết người ắt bị người giết. Số mệnh trước sau cũng sẽ chết dưới tay kẻ khác. Cho nên chàng nguyện được chết dưới kiếm nên lấy ngoại hiệu là Tử vi kiếm. 

Tử vi kiếm Triệu cơ chỉ một trận đánh mà nổi danh võ lâm. Quang ảnh kiếm Ngô Thanh Nhân xấu hổ tự vận. Phái Quang ảnh cũng từ đó mà biến mất trên võ lâm. Ham muốn tranh giành quyền lực cũng từ từ lắng dần. Cho đến khi xuất hiện Xung Thiên Pháo. 

Kể đến Xung thiên Pháo Nguyễn Văn Trung cũng là nhân vật chính của bộ truyện ta đang xem thì nhất định phải đến Việt Nam thời ấy gọi là Giao chỉ, từ trước chỉ được xem là mảnh đất vườn sau của Thần Châu. Nhưng thời điểm này thì không phải . Xung Thiên Pháo Nguyễn Văn Trung lại xuất phát từ năm 2002, tức là vốn đến từ tương lai.

Hồi 1: 
Nhân duyên gặp được Xung Thiên quyền 
Trí tuệ bắt được cướp.
 

Nguyễn Văn Trung là tên 1 cậu học sinh một trường cấp 3 nhỏ ở Sài Gòn. Từ bé cậu thể chất yếu ớt, tính tình nhút nhát , sức khỏe lại kém. Thiết nghĩ người như vậy chẳng đời nào có liên quan đến võ thuật . Không ngờ định mệnh lại xui khiến. 

Đang đi trên đường, Trung bổng thấy có một người tướng đi xiêu vẹo bên phía bên kia đường. Cậu nghĩ thầm trong bụng “ Một là đang say, hai chắc người này đang thất tình. Nhân gian khổ ải thay.” Vừa nghĩ đến đó thì người kia té ngay xuống lòng đường. Vốn sẵn lòng nhân từ , cậu chạy đến ngay bênh cạnh, đỡ người ấy dậy. Hóa ra ông ta là một ông già tuổi chừng 60, râu mày quắc thước. Nguời tuy ốm nhưng xương cốt rắn chắc. Tiếc là lúc này ông ta nồng nặc mùi rượu, nghĩ lại thật khó chịu. Cậu nói ngay : 

-Sao ông lại say đến thế này? Nhà ông ở đâu để cháu đưa ông về. 

Ông ta lắc đầu nhỏm người ngồi dậy. Chỉ tay lên trời mà rằng : 

-Trời này ta lấy làm màn. Trăng đêm ta làm đèn rọi sáng. Tứ hải giai huynh đệ. Bốn phương là nơi dừng chân. 
-Thế lúc này, cháu phải đưa ông về đâu? 

Lúc này ông lão mới nhìn kỹ cậu bé. Gương mặt thật xấu xí, mụn và tàn nhan mọc đầy. Nhưng ánh mắt lại rất hiền lành. Trong đó ẩn chứa một điều gì đó rất cương nghị. Vóc dáng người nhỏ thó, yếu nhưng lại nhanh lẹ. Ông ta vốn đã lăn lộn bao nhiêu năm trên cái đất nước nhỏ bé này để tìm truyền nhân cho Xung Thiên Quyền. Đáng tiếc cho đến giờ vẫn chưa ai vừa thoả mãn được các điều kiện của ông. Kể cả cậu bé đang ở trứơc mắt ông đây. Mới nhìn vào ông đã phát chán. Vóng dáng lại thấp bé. Thời buổi này mà trai tráng gì đâu cao chỉ có 1m6. 

-Thôi, không cần, ta tự về được. 
-Thế thì cháu đi đây. 

Đi được vài bước, cậu bỗng quay người lại, : 

-Người có võ công cao như thế này, phẫn chí thế nào mà lại say xỉn ông nhỉ ? 
-Cháu nói gì, ta chả hiểu gì cả? – Ông lão ngạc nhiên. 
-Rượu vốn là thứ tối kỵ của người luyện võ, ngay cả điều này ông cũng không biết sao? 
-Sao cháu biết ta biết võ ? Ông lão hỏi gặn. 
-Vốn cháu không ham mê gì võ công đấu đá. Nhưng thân thể ông rắn chắc, tuổi chừng cũng su‎ýt soát 60 mà gương mặt không hề thấy già đi. Nếu bảo là không có học qua võ công mới là điều vô l‎ý. Mà thôi cháu về đây. Giờ cũng muộn. Có điều nếu ông có chuyện gì buồn phiền cũng đừng nên tìm đến ruợu. « Rượu không thể giải sầu khi tâm ta còn động, khóc không làm nên chuyện khi người không có quyết tâm » . Thôi cháu đi nhá . 

Nói rồi cậu bé bỏ đi. Ông lão lắc đầu, chớp mắt liên tục. Ở đời, có nhiều người ngay trước mắt mình , mình cũng cho là không có duyên, nhưng cũng có một vài người chỉ một lần gặp mặt cũng làm mình phải suy nghĩ. Bao nhiêu năm lăn lộn trên giang hồ tìm đệ tử, phẫn chí mà ông lao vào rượu giải sầu. Hôm nay lại được nghe lời chân tình từ một cậu nhóc không quen biết. Thật là chuyện đời phức tạp.

Dậy đi.. đến giờ học rồi. 
-Mẹ ơi, cho con ngủ thêm tý đã chứ. Còn sớm mà. 
-Thế cái Vi đang đứng trước cửa thì sao nào? Hay mẹ bảo nó tiếp tục chờ vậy ? 

Trung nhổm người khỏi giường. Trước cửa là Vi đang chờ. Cô ấy , một cách nào đó có thể gọi là bạn tâm giao của cậu. Còn nhớ trước đây cậu vốn nhút nhát, nhờ có cô ấy mà đã dần dần mạnh dạn hơn. Dám nói, dám làm những việc mà trước đây , chỉ nghĩ đến cậu không dám. . 

10 phút sau Trung và Vy chạy xe lon ton trên đường. Thời gian cũng còn sớm. Hai người ghé vào một quán nhỏ trên đường mua 2 gói xôi và 2 chai nước ngọt ngồi nhấm nháp. 
-Vào sớm cũng có bao nhiêu đó gương mặt, hôm nay chị hai sao qua sớm thế nhỉ ? 
-Không biết nữa. Tự nhiên hôm nay dậy sớm không biết làm gì? Qua rủ ông đi học vậy. 

Cướp ..cướp. 

Một tiếng kêu thất thanh . Một tên có vẻ như là ăn cướp, mặc chiếc áo thun mỏng màu trắng sọc xanh, thân hình rất nhanh nhẹn chạy như tên bắn. Sau lưng là 2, 3 người đang đuổi theo. 

-Trung chạy theo bắt hắn đi. Vi nói rất nhanh, từ lâu cô vẫn tin rằng bạn của cô sau này sẽ là một người hùng. Hàng đêm trong mỗi giấc mơ cô đều thấy điều đó. 
-Tại sao phải rượt theo ? 
-Hắn ta là cướp mà, là kẻ xấu và nếu ta không bắt được hắn, người mất tiền chắc sẽ rất khổ. 
-Không, Trung không có ‎ ý nói như vậy. Có hai vấn đề ở đây. Một là Trung sức khoẻ rất kém, chạy không theo nổi hắn đâu. Thứ hai là có mấy anh đang rượt theo hắn kìa, theo tâm lý hắn sẽ không chạy thẳng trên đường này mà sẽ lao vào một con hẻm nào đó . Phía trước chỉ có một con hẻm. Hẻm đó là hẻm cụt, chỉ có một ngã rẽ duy nhất thông ra cái hẻm trước mặt mình kìa. Trung ăn ở đây hoài nên khá rành đường. Nếu thế thì tại sao phải rượt theo trong khi ta nên chờ hắn ở đây. 

Vi ngẩn người ra. Trước giờ vẫn vậy, bạn của cô là một người “ngu thường xuyên, khôn đột xuất”. Học hành rất kém thế nhưng có đôi lúc xuất sắc một cách bất ngờ, như lúc này vậy. 

-Vận tốc một người đang chạy lúc hoảng loạng vào khoảng 8km/h. Nếu tính không sai, hắn ta sắp xuất hiện rồi. Thôi Trung qua đừơng chặn hắn đây. 

Nói xong , cậu bước nhanh băng qua đường. Không sai lắm so với dự đoán. Tên cướp chạy băng ra khỏi hẻm. Cậu nhanh chóng đưa chân ra gạt chân hắn. Hắn ta té lăn quay, nhưng với một phản xạ rất nhanh lẹ, hắn ta chồm dậy tung tay đấm cho cậu một đấm. 

Binh. Một cú đấm choáng lửa. Trung choáng váng mặt mày. Cậu sụm người ngã xuống. Đồng lúc đó một chiếc cặp học sinh bay đến và đập mạnh vào mặt tên cướp. Tên cướp vừa quay mình lại thì thấy ba bốn cái chân in thẳng vào mặt mình. Chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy mặt mình nằm sát mặt đất, máu mồm chảy ra nhiều như nước laphôngtên. 

Tên cướp nhanh chóng bị người dân xung quanh tóm gọn. Lúc này Trung đã đứng dậy được và nhận ra người vừa đánh tên cướp là một học sinh cỡ như mình. Cao ráo, to con, cơ bắp rắn chắc và làn da ngăm đen. Hắn ta đội một chiếc nón lưỡi trai hiệu Nike màu xanh. Mọi người xúm quang hắn ta khen lấy khen để. Nào là cước pháp nhanh nhạy, dũng mãnh, nào là cước tung ra rất nhẹ nhàng mà mồm tên cướp máu bê bết.v….v… Cứ như họ quên đi ai là người chặn tên cướp lại vậy. 

-Trung giỏi quá đi mất. Vi vừa chạy đến, lấy trong túi ra mẩu khăn giấy lau những vết máu từ miệng Trung chảy ra. 
-Giỏi gì. Vi đừng nói vậy. Gỉoi phải như cậu ta kìa. May mà vết thương cũng nhẹ, nhưng Trung cũng còn choáng váng đây. 

Nói xung , Trung ngước mắt nhìn cậu học sinh kia. 

-Sao lại so sánh với Lý Phú. Cậu ấy là con nhà võ, bố có mở võ đường mà. Trung giỏi hơn nhiều người đấy chứ. Nếu cậu ấy yếu như Trung, chưa chắc có được cái can đảm ra chặn tên cướp mà…. 

Hai người lại lon ton đến trường. Trên đường đi Trung cứ nghĩ là « thật may mắn có một người bạn như Vi », chưa bao giờ cô ấy chê cậu là yếu ớt, hèn kém. Có khi, nhờ cô ấy mà cậu mới có cái can đảm kia chăng ? 

Dắt xe vào bãi giữ xe của trường. Trung thấy ngay một người mà cậu rất ghét. Hắn ta tên Huy , Dịch Gia Huy, con nhà giàu, phải nói là rất giàu. Lại rất hiền lành. Nhưng theo Trung thấy hắn ta rất giả dối. Đi đâu cũng có hai tên to khoẻ học cùng lớp làm vệ sỹ. Xe đạp của hắn nghe đâu giá có đến mấy nghìn USD, xe đua của Pháp mà. 

-Êh ! Xe đạp mini của mày mà để gần xe của Huy , hư mất xe xịn của người ta. Một trong hai tên « tạm gọi là vệ sĩ » của Huy kêu lên khi thấy Trung để xe của mình gần xe tên Huy. 
-Cái bãi này của mấy người ah. Quý xe quá thì cứ để xe lên đầu mà đi, khỏi sợ hư. Trung cãi lại. 
-Thằng này, muốn ốm đòn với ông hả ? Tên kia sấn lại, giơ tay lên. Lúc này Trung cũng lo lo, cậu vừa ăn một cú đấm. Nếu ăn thêm cú này nữa thì chắc…toi. 
-Thôi đi, cậu ấy đang bị thương. Vả lại, xe trong trường muốn đậu đâu thì đậu chứ. Huy kêu lên. Giọng nói hiền lành ấm áp phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Khuôn mặt trái xoan trắng mịn, hàm răng tròn đều. Cả thân hình đều toát ra vẻ quý phái. 
-Đồ giả tạo. Không hiểu tại sao Trung lại tức điên đến thế. Mất bình tĩnh cậu ném luôn trái cóc khô – ai ăn xong vứt trong bãi giữ xe cậu vừa nhặt – ném thẳng vào mặt Huy. 
Một tên vệ sĩ khác cũng khá to con, đưa mặt ngay ra đỡ trái cóc cho Huy. Sau đó hắn nhanh nhẹn bay lại, cung tay lên chuẩn bị cho một cú đấm nháng lửa. 
-Ngưng tay lại, mình đã nói là cậu ấy đang bị thương mà. Tụi mình Vào lớp thôi . 
Huy kêu lên đồng thời bước nhanh. Hai tên vệ sĩ vội bứơc theo. Huy móc túi ra tờ 50.000 đ đưa cho tên vừa đưa mặt đỡ trái cóc khô : « Cám ơn cậu, tiền này để dành ăn chút gì đi. » . Tên vệ sỹ lí nhí cám ơn. Tướng hắn lúc này nhìn hiền khô khác hẳn lúc hắn định cho Trung một cú đấm khi nãy . Huy im lặng , mặt hơi buồn. Từ lâu cậu rất thích cá tính của Trung và muốn làm bạn với cậu ấy. Trung có cá tính, hiền lành, lâu lâu lại có một hành động đột xuất làm mọi người bất ngờ. Huy rất thích. Nhưng Trung thì không. Có thể cậu ấy cho Huy là người giả dối, công tử bột. Những chuyện này thì rõ ràng không thể giải thích ngày 1 ngày 2 được. 

-Trung cứ thành kiến với Huy mãi. Cậu ấy rất tốt mà. 
-Dĩ nhiên. Ai mà hay mua quà cho các cô gái đều tốt cả. 

Vi và Trung cãi nhau qua lại thêm một vài câu rồi mới bước vào lớp học. Cả hai đều học chung lớp với Huy. Còn tên Lý Phú kia học cách 3 phòng. Hắn ta nổi tiếng là « Võ Tôn » của khu vực này. Một mình hắn dư sức đánh gục 10 tên người lớn , to con , biết võ. Hắn ta chỉ từng thua trong một trận đấu tay đôi duy nhất. Mà lại thua Gia Huy, tên giàu nhất trường. Chuyện này , Trung cũng chỉ nghe mấy cô gái nhiều chuyện trong lớp hay tán gẫu mà thôi.

 





Thập Tội Luận

23 04 2008

Tối bắt ngọn đèn dầu, soi chuyện đời kim cổ
Năm cũ đã qua, tình cũ đã phai
Giấc mộng dài chợt giật mình thức giấc
Ta hỏi mình rằng : tự nhớ ai ???

Nhắm mắt một cái, một năm lại qua. Thông lệ tôi có cái thói quen là khai bút đầu xuân. Nhưng lệ đó chỉ thường khi có tết Nguyên Đán. Năm nay, giao thừa Tết Tây, lòng tuy không muốn nhưng có nhiều suy nghĩ. Viết nên Thập tội luận như bảng tổng kết của năm 2005
Tội thứ nhất : Bất hiếu
Cha mẹ càng lúc càng già yếu. Tuy ta không muốn, họ không muốn nhưng rồi tuổi già cũng đến. Tóc cha bạc nhiều. Mẹ cũng không còn thích rong chơi, mua sắm như dạo trước. Bố nằm dài đọc báo, mẹ châm đầu vào khóc theo phim Hàn Quốc. Nhà cửa không còn sinh khí như ngày nào. Ta chẳng biết làm gì? Chẳng biết bố thích gì? chẳng biết mẹ cần gì? Thế chả phải bất hiếu lắm ru?
Đi làm rồi về, tiền để mặt tủ kính? Thởu nhỏ bố mẹ lo cho ta thế nào? Ta giờ đối với họ thế nào? Họ có cần tâm sự an ủi hay không? Họ có cần quà thưởng hay không? Có cần bạn bè không? Có cần trò chuyện hay không? Người cao tuổi hay cô đơn, lo lắng, suy nghĩ tới lui. Ta làm được gì? Thế chẳng phải bất hiếu lắm ru?
Hôm rồi bố cảm nhẹ. Ta bảo bố đi khám đi? Bố bảo không cần. Ta cũng quên mất. Sáng sau thấy bố nằm dài, vẻ mệt mỏi. Ta bảo bố ăn cháo đi. Bố bảo chừng nào cần thì sẽ ăn. Bước khỏi nhà chợt nhớ chuyện bé thơ. Ta bị bệnh, chẳng muốn ăn gì, uống thuốc không uống. Bố ở bên, cứ vừa năn nỉ vừa dụ. Ăn cháo đi rồi bố mua truyện cho. Thuốc uống đắng. Bố giã nhuyễn, lại pha ít đường. Giờ chẳng làm thế được. Nước mắt rơi xuống đường? Thế chẳng là bất hiếu lắm ru?
Sinh nhật mẹ mua cho mẹ một đóa hoa thật to. Mẹ chỉ mỉm cuời. Những tháng sau, nhà bên kia sinh nhật. Mẹ cứ nhìn ánh nến, bánh kem, cả nhà người bên cạnh quây quần bên cạnh bữa cơm mà tấm tắc khen cho con nhà người ta đáo để. Thế chẳng phải ta chưa chu đáo với mẹ đó sao. Khỏang mười năm trước thôi. Sinh nhật ta bánh ngọt cũng mẹ mua, Càri cũng mẹ nấu, nến mẹ thắp, thiệp mời mẹ viết giùm. Thế chẳng phải bất hiếu lắm ru.

Tội thứ hai : Mê gái bỏ bạn

Nghĩ cũng cười, ta bạn bè vô số. Nam bằng hữu là nam thanh, tài nội thì đảm việc nhà, là cây cột, cây đình lo cho bố mẹ, tài ngoại kinh doanh, buôn bán gì cũng giỏi. Nữ bằng hữu sắc có thể chưa được Hằng Nga, Đắc Kỷ nhưng quyết không kém hoa hậu trên tivi, tài có thể chưa làm tổng thống, thủ tướng nhưng không đến nỗi ngồi nhà trông con, giặt giũ. Thế mà ta lại chưa bằng họ, chưa tương với họ. Đầu cũng không bằng mà đuôi cũng không giống. Ghét nhất ở ta là tật mê gái. Chỉ cần gái đẹp, lời ngon tiếng ngọt, dáng đi nũng nịu thì một tiếng bằng hữu cũng vứt ra đường, hai chuyện cần giúp đỡ, lên tiếng nhờ vả thì ta cũng quên bén.

Bạn ta giận ta, trách ta. Ta biết mình sai, biết mình lỗi. Nhưng rốt cuộc đâu vẫn vào đấy. Họ giận ta, bỏ ta. Ta cũng giận mình, cũng buông xuôi bản thân mình. Thế nhưng ta hoạn nạn, họ lại xuất hiện. Cánh tay họ chìa ra không xa xôi như tay Đức Chúa Jêsu, không ảo diệu như bàn tay Phật Như Lai, không ma lực như tay nhà tiên tri MoHaMét, nhưng giơ ra như ngàn trời sao tỏa sáng, đường ta đi lại thênh thang rộng mở.

Mấy tháng sau gặp lại. Bạn bè ta lại vui vẻ hòa đồng. Lại mấy tháng sau, họ có chuyện cần ta có mặt. Ta bảo trong điện thoại : « Dạo này lắm khó khăn ». Cúp máy một cái, quay sang nói với người đẹp kế bên : « Khó mấy anh cũng lo được cho em ». Ôi thôi cái ta sao tệ hại quá.

Cho nên theo ta, cái tội lớn thứ hai trong năm nay là tội « Mê gái bỏ bạn ».

Tội thứ ba : « Lợi dụng lòng tin, gây hậu quả nghiêm trọng »

Cách đây vài hôm, đi hội chợ, thấy gian hàng thư pháp. Chữ người viết khi viết về nhân quả, tình duyên thì như rồng như phượng, viết về ý chí cường tráng khi tung dọc ngang hoành, mạnh mẽ cứng cáp. Bỏ ra ít tiền, nhờ họ giúp viết cho vài chữ tặng bạn. Suy đi nghĩ mãi, nhờ họ viết thế này « Thà là người đừng tin ta, còn hơn người tin ta ta lại phụ người ».

Ta có gì đáng tin ? Tóc tai bờm xờm, dáng đi xấu xí, mặt mũi nhơ nhuốc. Thế mà lời ta nói ra, người không tin như điếu đổ thì cũng dốc tiền mà làm thử, người thì lại vì tin ta mà mất mát vô số kể. Người yêu ta, bất chấp cha ngăn mẹ cản, xem hôn nhân nhẹ như lá bay trong chiều. Một buổi ta thất tình, tâm trạng lên xuống bất định, nói lời cầu hôn như chuyện đùa trẻ con. Nàng nắm tay ta, nước mắt bỏ ngang trời, gật đầu âu yếm. Cái gật đầu nàng xem nhẹ vì tình nàng với ta sâu nặng, cái gật đầu của nàng ta xem như núi đổ bên mình vì ta với nàng đã có tình cảm gì ? Ta đáng gì mà nàng phải tin. Thà nàng đừng tin ta. Giờ còn vài tháng là bước lên chuyến xe cuối cùng của đời. Hôn nhân, xây nhà, gả con. Ta vẫn bâng khuâng, phân vân : liệu ta sẽ đem đến cho nàng hạnh phúc hay đau khổ. Sao lúc đấy nàng lại tin ta, không tin ta có phải hay hơn không ?

Bạn ta hỏi ta có kế họach gì ? Ta lấy mắt làm giấy, nước miếng làm viết, ly cà fê trên bàn làm thước. Vẽ một vòng trọn cả thế giới. Chuyện làm ăn khó khăn, thương trường như chiến trường thế mà qua miệng ta như bánh để trứơc mặt, tiền của trời cho. Bạn ta ha hốc mồm, tỏ vẻ thán phục. Tiền gom, tiền góp, tích nhặt cả bao năm, vay vay, mượn mượn đưa trọn cho ta. Bạn ơi, sao lại tin ta, sao không cho ta rút lại lời đã nói. Cầm tiền của bạn trên tay làm sao đây ? Bảo ta mua xe, mua di động đời mới, bao gái đi Vũng Tàu, Nha Trang thì dễ. Bảo ta từ tiền bạn đưa xây cả phù đồ làm sao ta làm được. Vẽ được chưa chắc là xây được. Kiến trúc sư vẽ cả nhà trăm tầng, thợ xây bảo : mày giỏi ra đây mà xây. Ta cũng vậy mà thôi. Bạn ơi sao lại tin ta ?

Bác ta, Chú ta, Đồng nghiệp ta ai cũng lớn hơn ta từ chục đến dăm ba thập kỷ. Họ cũng tin ta. Cho vay, cho nợ, hỗ hỗ, trợ trợ. Đường ta đi đá dăm thì họ nhặt, họ quét, Đá tảng thì họ cùng nhau đẩy. Họ có biết chăng bản thân ta cũng không muốn đi con đường này. Sao họ lại tin ta ?

Học trò của ta, tin ta mà bỏ cả sự lựa chọn riêng của mình ? Sao lại tin ta ?

Mới nãy, nước mắt người ta yêu như sông như suối. Bác ta cách đây vài hôm nhủ nhỏ : Ráng lên nha con, bác vẫn ủng hộ. Xếp ta nói như trách trong phone : tao giúp đến thế mày làm không được thì còn sao nữa.

Có phải ta đã phụ lòng mọi người. Có phải ta đã : « Lợi dụng lòng tin, gây hậu quả nghiêm trọng ». Xem đó như tội nặng thứ ba.

Tội thứ tư : Lười nhác

Sáng nay, nằm xem phim trong phòng. Chú kia đi ngang vào chơi. Vào chưa được mươi phút, lúi húi đi ra. Chuyện đang dở dang, sao lại đi. Nhìn lại phòng mình, bê bối, nhếch nhác. Mùi cafê pha lẫn với mùi bún riêu. Lười nhác đến thế sao?

24/12. Hội chợ xuất nhập khẩu Việt Nam. Một người bạn lâu ngày xuất nhập khẩu bia hơi mời ta đến gian hàng tham quan. Sẵn tiện làm vài vại bia mát rượi. Ta vào đến gian hàng hỏi giám đốc đâu? Cô nhân viên xinh như người mẫu, chân dài, eo thon, lông mày như liễu buông, mắt tròn xoe nhìn ta như tội phạm. Miệng bảo “ông ấy về rồi”. Ta bực tức gọi ngay số di động. Bạn ta bảo đang xem hàng gỗ kế bên, tính mua bộ bàn ghế ngồi uống trà. Ta chợt nhìn lại ta. Áo xống không ủi, quần không biết cái nào là ly, cái nào là nhăn. Bất ngờ nhất là đôi dép da ta lại lấy đôi dép cũ, rách một đường dài. Chu choa ơi. Lười đến thế sao?

Sách viết ba năm chưa xong, xong rồi chắc hẳn là kiệt tác. Nhiều đêm ta nghĩ đến cuốn sách tiếp thị của ta, bật cười xằng xặc. Nước miếng có cả nước mắt. Năm năm rồi chưa viết được nửa chương. Tư liệu nhiều cái đã sai, có cái đã cũ. Ta ơi, sao lại lười thế.

Chuyện hôm nay không thể để ngày mai. Ta đã để bao nhiêu cơ hội đến rồi đi như cơn gió. Ta đã quá lười rồi. Nhiều năm đã không giở đến bài tập. Đã lâu không ngồi lập trình. Phím đàn cũng đã quên. Lười quá rồi. 

Tội thứ năm : Sống thác loạn, buông thả

Thác loạn là thế nào : Hết bia rồi rượu. Ngày ngày chìm trong men có phải là thác loạn?
Buông thả là thế nào: hôm nay ôm em này trong quán bar, ngày mai hùynh hụych trong khách sạn với em kia, thế có phải thác loạn?
Thác loạn là thế nào: Đên khuya vắng thấy chó con nhà người chạy lăng quăng. Hôm sau nó đã nằm trong nồi trên bàn nhậu. Có phải thế là thác loạn?
Buông thả là thế nào : Em gái mới 17 tuổi hơn tý. Yêu chưa biết, tình cảm còn mộng mơ. Phút yếu đuối. Ta lại không kiềm chế mình. Một đêm trôi qua. Em đã trở thành phụ nữ. Thế có phải là buông thả?
Thác loạn là thế nào: chục cô gái nhảy nhót trên bàn, bia như mưa, rượu như suối đổ lênh láng trên bàn. Ta cầm trên tay tờ 100 USD, vo thành cục, lấy hết sức ném vào mặt cô gái trẻ nhất. Cuời hô hố. Phải là thác loạn?
Buông thả là thế nào? Hôm qua mới gặp, hôm nay đã hết lời tán tỉnh. Hôm qua còn yêu thương còn lên giường ái ái ân ân. Hôm nay, nhìn em nói, cứ liên tưởng con khỉ đột trong Thảo Cầm viên. Phải là buông thả?
Nếu câu trả lời là đúng. Thế thì ta thác loạn, buông thả thật rồi.
Tội thứ sáu : Coi thường kỷ luật Quân đội
Thân là quân nhân, là Đảng viên, là người chiến sỹ.
Không hoàn thành nhiệm vụ trên giao. Không tích cực trong công tác. Không biết phê bình và tự phê bình, Không cải tổ lề lối công tác.
Không chấp hành chế độ trực. Coi thường nề nếp chế độ của đơn vị.
Thiếu tu dưỡng, rèn luyện cả về đạo đức lẫn kỷ luật. Tăng gia không trồng, heo bò bỏ hoang, rau xanh không tưới.
“Cậu nghĩ xem nếu chiến sỹ ra chiến trường mà không có súng thì sao”
Ta đau không, đau chứ. Phải chi kỷ luật ta đi thì ta không đau. Ta đã làm lỗi mà vẫn không ai xử ta. Họ chỉ thay đổi ánh mắt nhìn ta.

Tội thứ bảy : Huyên hoang, khóac lác

Chuyện một nói mười. Chuyện mười bảo trăm. Chuyện nhỏ xé to. Chuyện to làm lớn. 
Con heo bảo con voi, con bê nói con bò.
Bản thân mình vốn chỉ cây cỏ dại mọc bên đường. Đi đâu cũng ta đây là tùng, là bách, họ hàng cổ thụ. 
Yêu thì bảo yêu, thương thì bảo thương. Lập lờ đánh lận con đen. 
Có thì bảo có, không có nói không, chuyện chưa từng thì bảo chưa làm. Cứ ta đây có tất, biết hết.
Ngẫm lại chuyện xưa, có con ếch ngồi đáy giếng bảo là trời chỉ như vòng tròn ba gang tay.
Ta là ngừoi, hay là con ếch kia chết đi hóa thành?

Tội thứ tám : cái tôi quá lớn.

Những tội ở trên, đa số là do ta tự nhận. Người ngoài ít biết. Biết cũng chán mà không nhắc đến. Nhưng tội này ai ai cũng nhắc. Ngừoi thân sơ gì cũng ghét. 

Ta hay nghĩ mình là nhất. Là cái đinh đóng vào cây cọc. Tháo đinh ra thì cọc ngã. Phàm chuyện to chuyện nhỏ, ta làm chỉ biết đến ta. Xung quanh nói gì ta bỏ ngoài tai. Đến lúc chuyện sai, thành công đổi thất bại là đổ này đổ nọ. Bài học duy nhất rút được vẫn là : ta đã đúng, họ đã sai, và ta vẫn nhất.

Xem mình như đinh cũng chưa hẵn là hết. Đôi khi ta tưởng mình như Lão Tử. Lão Tử cưởi trâu, xem thế sự như phù du, sinh tử như mây trắng. Ta ngồi yên một chỗ, một mình một đàn, xem chuyện xung quanh mình như không có. Nhà sắp hết gạo, ai lo chứ ? Bạn bè họan nạn, ta cũng chẳng xem đâu vào đâu, nhìn bọn người tất tả, hớt hải trên phố như bọn ngu, đầu óc sỏi đá.

Xem mình như Lão Tử, xét cho cùng chả hại đến ai. Ta lại xem mình như vua. Không quen không biết ta không nói. Quen ta, thương ta thì ta coi như lính lác của mình. Nhờ vả như sai khiến. Hống hách ngang tàng, họ không làm thì ta đoạn tuyệt, cắt đứt. May mà tình cảm họ với ta là đá cứng, ngọc quý nên đến giờ ta vẫn phây phây.

Ta chán nhất tật này ở mình. Nhưng nó cũng như tóc, như râu, như móng tay. Cắt đi lại dài ngay. Không muốn cũng không được. Bỏ hết cũng không được.

Tội thứ chín : Không tự chăm sóc mình được.

Có nhiều người bảo đây không phải cái tội. Nhưng ta lại cho tội này khá nặng. Vì sao ? Vì ta không tự chăm sóc nổi mình nên phải nhờ người khác. Người khác phiền vì ta. Sao ta lại không có tội ???

Ta bệnh nhẹ, sổ mũi cảm cúm xoàng. Bạn ta thuốc thang, bố mẹ mua cho chăn ấm, bạn gái tối gọi phone an ủi. Ta là con gì thế này ?
Ta nhức mỏi. Ăn chơi sa đọa nhiều ngày sao tránh khỏi. Đồng đội đưa đi bệnh viện. Thủ trưởng ký lệnh cho xe đưa đến tận nơi. Thuốc thang là của Quân đội, nằm giường Quân Đội. Lúc ta ăn chơi có màng đến Kỷ luật của Quân đội, Đạo đức người Đảng viên đâu ? Trái cam là do bạn gái ta mang đến, hộp sữa, bánh ngọt, bạn thân mỗi đứa một ít. Bố mẹ đến thăm, lo cho từ cái kem đánh răng đến cái quần sọt mới. Nước mắt ta chảy, lòng ăn năn. Vì ta không tự lo cho mình nên phiền đến mọi người. Ta giận ta, ta hờn ta, ta muốn bóp chết ta.
Ta sắp làm ăn. Làm ăn to. Tiền dành dụm mấy năm nay đều đổ vào đó. Xung quanh ai có tiền giúp tiền, ai quen biết to thì chạy giấy phép, lo đầu ra. Rốt cuộc ta làm được gì ? Ý tưởng là của ta ? Buồn cuời ? Ta nghe nó trong một quán cafê. Hai anh sinh viên trò chuyện say sưa. Ta thấy hay hay. Ghi lại vào sổ.

Tội thứ mười : Biết mình có tội mà không sửa.
Không biết thì không có tội. Biết tội mà không sửa tội gấp nghìn lần. Ta biết tội mình từ lâu. Muốn sửa từ lâu. Đến nay đâu vẫn vào đó. Tật chó vẫn là chó, tính mèo mỡ vẫn mèo mở. Lười như trâu nằm, ngủ như bò ngáy. 
Trách mình thì làm được gì ?

Nhưng ta yêu, ta yêu ba ta, yêu mẹ ta, yêu bạn ta, yêu mọi người. Ta không muốn phiền họ. Ta không muốn ai thất vọng về ta. Ta không muốn hại ai.

Và ta yêu em. Hôm qua em khóc. Hôm nay ta viết bản thập tội luận này. Ta không muốn thấy nước mắt em. Nước mắt của người có khi là nước mắt cá sấu, là rác vứt bừa bãi, là nhẹ dạ, là thú tội, là cỏ cây mọc dại. Nhưng nước mắt em là ngọc, là châu. Nước mắt em là dao đâm thẳng vào tim ta. Nước mắt em là lời định tôi sâu sắc, là tòa án tối cao.

Ta chỉ mong sao, viết xong bản này. Nước mắt kia sẽ như hơi nước bốc lên tận trời xanh. Buồn phiền em gửi theo gío em nhé. Em và ta kiếp này không duyên, không nợ. Mong em không buồn, không phiền, lúc nào cũng vui như mặt trời sớm mai.





Luyện viết tiếng Anh với WhiteSmoke

23 04 2008

WhiteSmoke 2008

Troong công vic, bn thường xuyên phi s dng tiếng Anh. Bn lo lng rng nhng đon văn bn viết không đúng chính t, ng pháp hay có th hiu lm v mt ng nghĩa. Bn mun ngôn t Anh ng ca bn thêm phong phú. Hay đơn gin, bn ch mun kiếm mt mu h sơ xin vic hay mt lá thư tình bng Anh Văn. Tôi  đang nói v chc năng ca WhiteSmoke đy.

Ti giao din chính ca chương trình. Bn gõ đon văn bn cn kim tra. Nhn nút Recheck bên dưới. Chương trình s tô nhng t sai chính t bng màu đ, câu văn sai ng pháp bng màu lc va khuyến ngh nhng t ng bn cn thay đi bng màu xanh lam. Bn cũng có th truy nhp t đin Anh – Anh bng nút Dictionary bên dưới.

 

Nếu bn mun s dng các mu biu ca WhiteSmoke, nhn vào nút Templates bên dưới. Ca s mi s hin ra. Chn mu ưng ý, chnh sa bên khung bên trái. Bn có th copy đon văn qua Word hay trình son tho khác đ tiếp tc trình bày.

Đc bit: Khi bn đang s dng chương trình khác như Word hay OpenOffice. Nhn F2 đ chương trình kim tra giúp bn. Nhn Shift+chut phi đ t đin ca WhiteSmoke hin lên và tư vn cho bn v ng nghĩa.

WhiteSmoke s dng tt vi tt c các trình son tho, chat, duyt web, PDF thông dng. Chy trên mi h điu hành. Phiên bản chạy thử có thể download ti:  http://get.whitesmoke.com/WhiteSmoke_Enrichment_Full.exe. Phiên bản chính thức có tính phí.





Phần mềm chuyển đổi các tập tin Media miễn phí

23 04 2008

Cái tên Super C có thể sẽ làm bạn liên tưởng đến Super Contra, một game huyền thoại về những anh hùng siêu cấp tiêu diệt quái vật ngoài hành tinh. Nhưng không, tuy đây không phải anh hùng, nhưng lại là một phần mềm chuyển đổi các file media siêu cấp với những đặc tính sành điệu như : nhanh chóng, đa dạng và linh hoạt.

 

Super C hoàn toàn miễn phí và có thể chạy tốt với tất cả các phiên bản Windown. Phiên bản mới nhất Super C v2008.build.30 (cập nhật ngày 22-03-2008) dung lượng 26MB. Bạn có thể download tại địa chỉ: http://www.erightsoft.com/SUPER.html.

 

SuperC

+Các bước chuyển đổi Media File với Super C

 

Sau khi cài đặt, bạn có thể thấy ngay giao diện rất trực quan của Super C.

Bạn có thể bắt đầu công việc chuyển đổi của mình với  tùy chọn của Super C như :

-Output Container: định dạng của file xuất ra sau khi chuyển đổi

-Output Video Codec: chuẩn mã hóa hình ảnh của file xuất.

-Output Audio Codec : chuẩn mã hóa âm thanh của file xuất.

-Các tùy chọn về hình ảnh :

+Disable Video : tắt không chuyển đổi hình ảnh chỉ lấy âm thanh (chuyển từ file Video ra file nhạc)

+StreamCopy : Chuyển đổi trực tiếp ngay trên file gốc. (không lưu lại định dạng gốc)

+Video Scale Size: co giãn màn hình video. Bạn chọn no change nếu muốn file xuất có màn hình giống như file gốc.

+Frame/Sec: Số khung hình trên giây. Và các tùy chọn về chất lượng hình ảnh.

 

-Tùy chọn về âm thanh:

-Sampling Freq: tần số  âm thanh.

-Channels: Số lượng kênh âm thanh

-Bitrate kbps: tốc độ các bit âm thanh.

-DVD Language: Nếu file bạn cần chuyển trích từ DVD có mấy kênh tiếng khác nhau. Bạn chọn kênh tiếng phù hợp.

 

Sau khi chọn xong các tùy chọn. Bạn kéo thả các file cần chuyển đổi vào khung bên dưới hoặc mở menu chuột phải, nhấn Add Muiltimedia Files rồi chọn tập tin cần đổi. Sau đó bạn nhấn Encode để thực hiện chuyển đổi hoặc Play để xem. Quá đơn giản phải không.

 

Sau đây là một số ưu điểm của Super C:

-Hỗ trợ tất cả các định dạng file media. Super C thậm chí có thể chạy và chuyển đổi các định dạnh file mà Windown Media Player hoặc VLC bó tay. Super C được tích hợp sẵn các Codec (mã hóa) bên trong, bạn không cần phải cài đặt thêm một bộ mã hóa nào khác. Super C cũng thể thể chơi, lưu các luồng dẫn Media như ( mms://  rtsp://  http://)

-Chuyển đổi nhanh và tiết kiệm tài nguyên hệ thống. Khi chạy, Super C chỉ chiếm khoảng 15MB Ram và tiết kiệm khoảng  5-30% hiệu năng làm việc của CPU so với các chương trình chuyển đổi MPEG-4/DivX/XviD thông thường.

-Vừa có thể chuyển đổi âm thanh (mp3, wma..) vừa có thể chuyển đổi các file video (mp4,avv, mpeg) trong 1 chương trình. Đặc biệt có thể nối các file ảnh (jpg, pgm, png, ppm) thành 1 đoạn video nếu các file này cùng tên và được đánh số. Ví dụ: Nối các file ảnh 0001.jpg  đến  0999.jpg thành tập tin video slide show.

-Hỗ trợ chuyển các file media thành nhiều định dạng khác nhau. Trong đó có nhiều định dạng đặc biệt như : các file media dành cho máy game PSP (Play Staytion Portable), Nintendo DS, Sony PlayStation, HDTV.

-Giao diện dễ sử dụng. Và dĩ nhiên đặc biệt nhất là hoàn toàn miễn phí.